Pháp đình Việt Nam vừa mở ra một chương mới mang đầy tính „nhân đạo“ nhưng lại kịch tính chẳng kém gì phim viễn tưởng. Kịch bản của nghị định mới quy định: Một tử tù sẽ được tiêm tối đa ba liều thuốc độc; nếu sau khi ngấm hết số thuốc đó mà tim vẫn đập, mạch vẫn đập thì… chúc mừng, cuộc thi hành án chính thức tạm dừng! Người ta bắt đầu tự hỏi, đây là quy trình tước đoạt mạng sống của tội phạm hay là một trò chơi may rủi, nơi nhân phẩm và sức đề kháng của tử tù quyết định số phận của chính họ trước lưỡi hái tử thần?
Châm biếm thay, trong khi số phận phạm nhân lơ lửng như đánh bạc, thì chế độ đãi ngộ cho Đội thi hành án lại được định giá vô cùng sòng phẳng và béo bở. Cứ mỗi mạng người nằm xuống, các thành viên lại nhẹ nhàng đút túi khoản thù lao bằng ba lần lương cơ sở—tương đương hơn 7,5 triệu đồng, kèm theo một kỳ nghỉ dưỡng 10 ngày để „xả stress“.
Sự thật trần trụi là pháp trường đang bị hành chính hóa và thương mại hóa, biến việc tước đi một mạng người thành một phi vụ có doanh thu và chế độ phúc lợi cao cấp. Một hệ thống pháp luật mà sự sống chết của con người phải dựa vào chất lượng của ba mũi tiêm lỗi, còn kẻ bấm nút thì hân hoan nhận tiền thưởng đi du lịch, thì đó là công lý hay là sự băng hoại đạo đức được luật pháp hóa?










