Một nghịch lý khiến dư luận đặt câu hỏi: với những tranh chấp đất đai trong nước, bộ máy công quyền có thể huy động cả một hệ thống để tổ chức cưỡng chế, thu hồi mặt bằng. Nhưng trước những diễn biến phức tạp trên Biển Đông, phản ứng ngoại giao thường được thể hiện bằng những tuyên bố “quan ngại”, “phản đối” hay yêu cầu tôn trọng chủ quyền. Vậy sức mạnh của một nhà nước được dùng mạnh đến đâu với người dân, và được thể hiện thế nào khi đối diện với những thách thức từ bên ngoài?
Nếu người dân không đồng thuận với phương án thu hồi đất, họ có thể phải đối mặt với những quyết định hành chính và biện pháp cưỡng chế theo quy định pháp luật. Còn câu chuyện chủ quyền biển đảo lại là một cuộc chơi hoàn toàn khác, nơi mỗi bước đi đều liên quan đến ngoại giao, pháp lý và tương quan quốc tế. Nhưng chính sự tương phản ấy mới khiến người dân đặt câu hỏi: tại sao quyền lực thể hiện rất rõ trên đất liền, còn sức mạnh bảo vệ lợi ích quốc gia trên biển lại thường được nhìn thấy trước hết qua những lời tuyên bố?
Một chính quyền mạnh không chỉ được đo bằng khả năng quản lý người dân, mà còn bằng năng lực bảo vệ lợi ích quốc gia, bảo vệ chủ quyền và thuyết phục xã hội rằng mọi quyết định đều dựa trên luật pháp và lợi ích chung. Cưỡng chế có thể được pháp luật cho phép trong những điều kiện nhất định; bảo vệ chủ quyền cũng cần sức mạnh pháp lý, ngoại giao và quốc phòng. Vì thế, câu hỏi cuối cùng không phải “mạnh với ai, mềm với ai”, mà là: quyền lực nhà nước đang được sử dụng như thế nào để người dân vừa tin vào công lý trong nước, vừa tin vào năng lực bảo vệ đất nước?










