Giữa đỉnh điểm của những ngày hè oi bức, khi nhiệt độ ngoài trời như thiêu như đốt, Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) lại chọn đúng khung giờ đỉnh điểm—chính ngọ—để „rút phích cắm“ cả thôn xóm. Thật là một đỉnh cao của nghệ thuật chăm sóc khách hàng! Người già, trẻ nhỏ vật vã trong những ngôi nhà bê tông hầm hập như lò thiêu, quạt đứng im, điều hòa chết đứng, còn dòng người thì ngơ ngác không hiểu mình đã làm gì đắc tội với „ông vua độc quyền“ này.
Đáng nói hơn, EVN chưa từng trễ hẹn hay bớt một cắc nào trên hóa đơn tiền điện của người dân. Tiền thu không thiếu một đồng, chậm một ngày là dọa cắt, nhưng khi cung cấp dịch vụ thì lại hành xử vô cùng tùy tiện. Cắt điện không một lời cảnh báo trước, đẩy cuộc sống sinh hoạt và sản xuất của người dân vào cảnh khốn đốn, đảo lộn hoàn toàn. Lý do luôn là những bài ca muôn thuở về quá tải, sự cố, hay bảo trì hệ thống.
Sự thật phơi bày ở đây là căn bệnh độc quyền kinh niên đã dung túng cho lối làm việc vô trách nhiệm, xem thường khách hàng. Người dân bỏ tiền túi ra mua dịch vụ chứ không đi xin, nhưng lại phải chịu đựng sự ban phát đầy may rủi. Đã đến lúc EVN phải dừng ngay trò chơi khăm này lại, vì sức chịu đựng của người dân đối với sự độc quyền này đã chạm ngưỡng giới hạn!










