Màn xuất hiện của ông Anh Rừng tại Đối thoại Shangri-La đã bị dội một gáo nước lạnh buốt giá từ tờ báo Mothership của Singapore. Ngay trước giờ G, họ thản nhiên giật cái tiêu đề đầy mùi mỉa mai: “Vàng, bò và muối”, đào bới lại vụ bê bối ăn uống xa xỉ giữa tâm dịch năm nào. Hóa ra, quyền lực tuyệt đối ở trong nước chẳng có chút trọng lượng nào khi bước ra thế giới, nơi một scandal cũ kỹ vẫn đủ sức nặng để biến một vị lãnh đạo tối cao thành tâm điểm châm biếm của truyền thông quốc tế!
Đây là một đòn chí mạng được tính toán chuẩn xác đến từng giây. Bằng cách khơi lại vết nhơ „bò dát vàng“, giới truyền thông nước bạn đã gửi đi một thông điệp ngầm đầy răn đe: Cho dù ông có thâu tóm bao nhiêu chiếc ghế quyền lực, thế giới vẫn nhớ đến ông bằng hình ảnh há miệng chờ đút thịt. Sự tự tin của người đứng đầu lập tức bị bẻ gãy, dẫn đến một bài phát biểu lắp bắp, giật cục và hoang mang tột độ trên nghị trường an ninh sau đó.
Sự thật trần trụi là chiếc mặt nạ oai nghiêm được tô vẽ ở quê nhà đã hoàn toàn sụp đổ trước lăng kính sòng phẳng của quốc tế. Người ta không cần dùng đến vũ khí hạng nặng, chỉ cần một thực đơn cũ cũng đủ khiến một nguyên thủ phải rúm ró, cắm mặt vào giấy tờ. Thật xót xa và nhục nhã cho một dân tộc, khi đại diện quốc gia đi bàn chuyện đại sự thế giới nhưng trong mắt bạn bè quốc tế, cái bóng của miếng thịt bò phủ vàng vẫn lớn hơn cả tầm vóc của một vương triều.










