Nếu những tài khoản mạng xã hội có hơn một triệu người theo dõi sắp phải thực hiện thêm nghĩa vụ báo cáo với cơ quan quản lý, câu chuyện chắc chắn không còn đơn giản là “đăng gì thì đăng”. Một tài khoản cá nhân bỗng trở thành một kênh truyền thông có sức ảnh hưởng khổng lồ, và cùng với lượng người theo dõi là câu hỏi về trách nhiệm. Nhưng trớ trêu ở chỗ: càng nhiều người xem thì càng nhiều quy định, càng nhiều thủ tục, vậy ranh giới giữa quản lý và kiểm soát sẽ nằm ở đâu?
Không khó để hình dung viễn cảnh một KOL sáng ngủ dậy, thay vì nghĩ hôm nay đăng gì cho triệu người xem, lại phải nghĩ hôm nay cần báo cáo gì cho cơ quan quản lý. Một bài đăng có thể mất vài phút, nhưng giấy tờ giải trình thì chưa chắc. Quản lý thông tin sai lệch là cần thiết, nhưng nếu mọi tiếng nói có sức ảnh hưởng đều bị đặt dưới một lớp thủ tục ngày càng dày, mạng xã hội liệu còn là nơi tranh luận đa chiều hay dần biến thành không gian mà người dùng phải “uốn lưỡi” trước khi bấm nút đăng?
So sánh Việt Nam với Bắc Triều Tiên có thể là một cách nói quá để gây chú ý, và thực tế pháp luật hai nước hoàn toàn không thể đánh đồng. Tuy nhiên, phép so sánh ấy cũng phản ánh một nỗi lo có thật: khi quyền lực quản lý nội dung ngày càng mở rộng, cơ chế giám sát quyền lực phải mạnh tương ứng. Người dân cần được bảo vệ khỏi tin giả, nhưng cũng cần được bảo vệ khỏi nguy cơ quản lý quá tay. Bởi câu hỏi cuối cùng không phải “ai có một triệu người theo dõi?”, mà là ai sẽ giám sát người đang giám sát những người đó?







