Thực trạng đáng báo động về đạo đức nghề nghiệp của luật sư công hiện nay.

Trong khi Carol A. Brook mô tả nghề luật sư công tại Mỹ như một cuộc khổ hạnh vì công lý, nơi thân chủ và thẩm phán có thể quay lưng, thì tại Việt Nam, bức tranh lại mang màu sắc của một vở kịch được dàn dựng công phu. Ở đây, luật sư công – hay thường gọi là luật sư chỉ định – đôi khi không cần chiến đấu với sự thật hay luật pháp, bởi vai diễn của họ đã được định sẵn: gật đầu và hợp thức hóa quy trình.

Thật trớ trêu, khi đồng nghiệp thế giới bạc tóc vì áp lực bảo vệ người yếu thế, thì không ít „người bào chữa“ tại Việt Nam lại xuất hiện tại tòa với vẻ mặt bình thản đến lạ kỳ. Họ không tranh tụng nảy lửa, không tìm kẽ hở của chứng cứ, mà chỉ đứng đó như một thủ tục bắt buộc để hồ sơ vụ án tròn trịa. Có những phiên tòa mà sự im lặng của luật sư còn đáng sợ hơn cả lời buộc tội của Công tố viên.

Phải chăng „khó khăn“ của họ không nằm ở việc đối đầu với Thẩm phán, mà là làm sao để diễn cho tròn vai „bào chữa“ mà không làm phật lòng các cơ quan tiến hành tố tụng? Khi công lý bị hành chính hóa, thì vinh quang không nằm ở sự thật, mà nằm ở việc kết thúc phiên tòa đúng tiến độ. Một nghề nghiệp lẽ ra phải là lá chắn cuối cùng cho quyền con người, nay lại có nguy cơ trở thành chiếc dấu xác nhận cho những bản án bỏ túi.

https://www.facebook.com/share/p/18i6yy7Xio/