Độc quyền điện lực và vòng xoáy tăng giá – Người dân lại lĩnh đủ.

Người ta gọi đó là điều chỉnh khung giờ điện, nhưng với doanh nghiệp và người dân, nó giống một đợt tăng chi phí trá hình hơn. Giá điện giờ cao điểm vọt lên hơn 5.400 đồng/kWh, đúng vào lúc nhà hàng đông khách, xưởng tăng ca, hàng quán buôn bán mạnh nhất. Trớ trêu thay, giờ kiếm tiền lại là giờ phải mua điện đắt nhất. Còn giờ thấp điểm từ nửa đêm đến sáng sớm được đưa ra như “lựa chọn”, nhưng khác nào mời người ta mở quán lúc 3 giờ sáng để tiết kiệm hóa đơn.

Đây không chỉ là chuyện tiền điện của doanh nghiệp. Mọi chi phí bị đội lên đều sẽ chạy thẳng vào giá bán, và cuối cùng người dân móc ví trả. Hôm nay quán ăn tăng giá vì điện, mai hàng hóa tăng vì sản xuất đội chi phí, rồi lạm phát len vào từng bữa cơm. Vòng xoáy ấy quá quen: xăng tăng dân gánh, điện tăng dân gánh, và giờ cả hai cùng siết từ hai đầu.

Châm biếm ở chỗ, khi điện là mặt hàng gần như độc quyền, người dùng không thể đổi nhà cung cấp, không thể mặc cả, cũng không có cạnh tranh để tự điều tiết giá. Một thị trường không lựa chọn thì mọi điều chỉnh đều mặc nhiên thành mệnh lệnh. Người dân không mua vì thích, mà mua vì không thể không mua.

Điều đáng nói không chỉ là giá điện tăng, mà là cách chi phí được dồn vào đúng nơi yếu nhất. Doanh nghiệp nhỏ khó xoay trở, người tiêu dùng không đường lùi. Và câu hỏi vì thế bật ra: đây là tối ưu hệ thống điện, hay đang hợp thức hóa một kiểu tận thu mà hóa đơn điện chỉ là tờ giấy thu tiền?

https://www.facebook.com/share/p/1CZpfqRfc2/