Phát ngôn của bà Vũ Thị Thu Thủy về việc đánh đổi „vài cái đảo nhỏ“ lấy tình hữu nghị không phải là sự lỡ lời, mà là một „lời tự thú“ kinh điển về bản chất của một chế độ đặt cái ghế quyền lực lên trên Tổ quốc. Dưới nhãn quan của một số người yêu nước,, đây là minh chứng cho một chiến lược „Bán chủ quyền, mua bảo hiểm ghế ngồi“ đã kéo dài suốt nhiều thập kỷ qua.
Cái giá của „Mùa Xuân Nghĩa Bóng“
Sự thật về 320.000 „chí nguyện quân“ Trung Quốc tràn sang miền Bắc trước năm 1975 là một món nợ xương máu và chính trị mà ĐCSVN vẫn đang phải trả lãi. Việc „nhắm mắt“ để Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc năm 1974 thực chất là một phần của thỏa thuận ngầm: Đổi đất lấy súng đạn. Họ tự hào đánh đuổi ngoại xâm này, nhưng lại rước một loại ngoại xâm „anh em“ khác vào nhà, cung phụng như ân nhân dù bị đâm sau lưng tại Gạc Ma hay Biên giới phía Bắc.
Chiếc vòng kim cô „16 chữ vàng“
Tại sao nghĩa trang quân xâm lược lại được hương khói, trong khi đài kỷ niệm chống Tàu lại bị ngăn cấm? Bởi vì ĐCSVN hiểu rằng: Không có Bắc Kinh chống lưng, chế độ sẽ mất điểm tựa ý thức hệ cuối cùng. Khẩu hiệu „4 tốt“ thực chất là chiếc vòng kim cô buộc Đảng phải trở thành „gia nô“ ngoại bang, sẵn sàng đàn áp người yêu nước trong nước để làm vui lòng „quan thầy“.
Khi một Đảng đặt sự tồn vong của mình lên trên tấc đất tiền nhân, họ không còn là người dẫn dắt dân tộc mà đã trở thành lực lượng chiếm đóng nội bộ, biến quốc gia thành một bang hội phụ thuộc.










