Chỉ vài ngày sau khi thông tin về lộ trình tiến tới phổ biến xăng E10 xuất hiện, mạng xã hội đã ngập tràn những câu chuyện về xe ì máy, hao nhiên liệu hay những nỗi lo liên quan đến độ bền động cơ. Đúng hay sai còn cần kiểm chứng, nhưng một thực tế không thể phủ nhận: sự hoài nghi của người dân đang tăng lên rất nhanh.
Nếu một chính sách được triển khai trên phạm vi toàn quốc mà người dân chưa cảm nhận được lợi ích rõ ràng, câu hỏi tất yếu sẽ xuất hiện: ai mới là người hưởng lợi? Người dân bỏ tiền mua nhiên liệu, tự chịu trách nhiệm với chiếc xe của mình và cũng là người đầu tiên đối mặt với mọi rủi ro nếu có sự cố xảy ra. Trong khi đó, những lời hứa về môi trường xanh hơn hay giảm phát thải vẫn là những khái niệm khá xa vời với nhiều người đang phải tính toán từng đồng chi phí đi lại mỗi ngày.
Điều khiến dư luận băn khoăn không phải là việc chuyển đổi sang nhiên liệu sinh học, mà là cảm giác bị đặt vào vị trí “người thử nghiệm” của một cuộc chuyển đổi quy mô lớn. Khi những câu hỏi về hiệu quả, độ tương thích và chi phí chưa được giải đáp thuyết phục, niềm tin khó có thể xuất hiện chỉ bằng các thông báo hành chính. Một chính sách chỉ thực sự thành công khi người dân nhìn thấy lợi ích trước tiên. Còn nếu điều họ cảm nhận được chỉ là nỗi lo và sự bất an, thì câu hỏi “ai đang hưởng lợi?” sẽ còn tiếp tục được đặt ra, ngày một lớn hơn.










