Nhạc nịnh lên ngôi giữa thời kì Kỷ nguyên vươn mình.

Từ câu nói cũ “xướng ca vô loài” của thời phong kiến, xã hội hiện đại đã đi một quãng đường dài để trả lại vị thế xứng đáng cho nghệ sĩ. Nhưng trớ trêu thay, khi định kiến cũ dần phai nhạt, một dạng méo mó mới lại xuất hiện: nghệ thuật bị kéo xuống thành công cụ gây chú ý rẻ tiền.

Trong bối cảnh ấy, những cái tên như Anh Tú hay Du Thiên bị đưa vào tâm điểm tranh cãi không phải vì giá trị nghệ thuật, mà bởi cách họ tạo dựng hình ảnh. Khi giọng hát không đủ thuyết phục, người ta tìm đến những “lối tắt” khác—từ phát ngôn gây sốc đến cách thể hiện dễ dãi—để giữ spotlight. Và rồi sân khấu, thay vì là nơi tôn vinh tài năng, lại trở thành đấu trường của chiêu trò.

Sự xuất hiện của những nhân vật mới, đại diện cho phong cách bình dân hơn, càng khiến cuộc đua này thêm phần châm biếm. Không còn ranh giới rõ ràng giữa chuyên nghiệp và tự phát, giữa cống hiến và trình diễn nhất thời. Khi tiêu chuẩn bị kéo xuống, người chịu thiệt không chỉ là nghệ sĩ nghiêm túc, mà còn là khán giả—những người dần quen với “đồ ăn nhanh” văn hóa. Rốt cuộc, câu hỏi không phải ai hơn ai, mà là: nghệ thuật đang được nâng lên hay bị đánh đổi? Khi sự dễ dãi lên ngôi, cái giá phải trả chính là giá trị lâu dài của cả một nền giải trí.

https://www.facebook.com/share/p/1H9kZ8sGx2/