Có một nghịch lý chua chát: tên một tiểu bang từng gắn với cơ hội, tri thức và cộng đồng người Việt lớn nhất hải ngoại, lại bị biến thành nhãn dán để ném vào người bất đồng chính kiến. “Cali” từ địa danh bỗng bị kéo thành công cụ mỉa mai. Châm biếm thay, thay vì tranh luận với một ý kiến, người ta chỉ cần quăng một chữ “Cali” như đóng dấu phản động rồi coi như xong lý lẽ. Khi nhãn mác thay thế lập luận, đối thoại chết từ đầu.
Bi kịch sâu hơn nằm ở sự giản lược lịch sử. Cộng đồng người Việt ở California không phải một khối đơn sắc của ký ức chiến tranh. Trong đó có người vượt biển, người đoàn tụ, người du học, người từ miền Bắc lẫn miền Nam, những số phận đi qua lưu vong bằng những khúc quanh sinh tử. Dùng “Cali” như lời khinh miệt chẳng khác nào xóa sạch từng ấy trải nghiệm và biến đồng bào thành đối tượng để dè bỉu. Cay đắng hơn, cách gọi ấy đôi khi không chỉ xúc phạm người ở xa, mà còn lộ sự bất an trước mọi tiếng nói khác biệt.
Một dân tộc nói nhiều về hòa hợp nhưng lại dùng xuất xứ để bôi nhọ nhau thì hòa giải còn xa. Bởi hòa giải không bắt đầu từ hội nghị, mà từ việc ngừng dùng danh tính của nhau làm vũ khí. Những người Việt ở California có thể khác quan điểm, nhưng không vì thế họ ít là người Việt hơn. Và có lẽ câu hỏi đáng sợ nhất không phải vì sao chữ “Cali” bị biến nghĩa, mà vì sao một xã hội lại quen dùng miệt thị thay cho tranh luận. Bởi khi đồng bào bị gọi như kẻ thù, vết thương lịch sử không bao giờ thật sự khép miệng.
https://www.facebook.com/share/p/1LD9REXaLc/










