Kế hoạch đào thoát 16 tỷ usd: Một cuộc rút lui được tính toán từ trước.

Một dự án từng được tung hô như biểu tượng quốc gia bỗng chốc bị gọi là “kinh khủng” — đó không phải là sự tỉnh ngộ, mà giống một màn đổi vai được tính toán kỹ lưỡng. Khi con tàu 16 tỷ USD bắt đầu rò rỉ, người từng đứng trên boong cao nhất lại là người đầu tiên nhảy xuống, mang theo danh nghĩa “cảnh báo nguy cơ”. Không phải để cứu con tàu, mà để tránh bị chìm cùng nó.

Sự chuyển hướng đột ngột ấy mang dáng dấp của một chiến thuật quen thuộc: biến mình từ người ký quyết định thành người chỉ trích quyết định. Một cú “tẩy trắng” chính trị được ngụy trang bằng ngôn từ vì dân, nhưng thực chất là cắt đứt trách nhiệm. Khi những sai phạm không còn che đậy được, cách an toàn nhất không phải là giải trình — mà là đổi vai, đứng sang phía đối lập với chính quá khứ của mình.

Ba tháng “xem xét lại tầm nhìn 30 năm” không phải là cải cách, mà là khoảng lặng để sắp xếp đường lui. Trong khoảng thời gian đó, dư luận được dẫn dắt, hồ sơ được làm mờ, và một “lá chắn đạo đức” được dựng lên đủ dày để chống lại mọi nghi vấn tương lai. Cuối cùng, điều còn lại không phải là một sân bay, mà là một câu hỏi: ai sẽ chịu trách nhiệm cho cái giá khổng lồ này? Và câu trả lời dường như đã được chuẩn bị — không phải bằng sự minh bạch, mà bằng một màn rút lui được dàn dựng khéo léo đến lạnh lùng.

https://www.facebook.com/share/p/18aTyhiFXC/