Cựu Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung được “về trước thời hạn” với lý do khiến nhiều người vừa giật mình vừa ngỡ ngàng: không phải nhờ cải tạo xuất sắc hay lập công chuộc tội, mà là dựa trên… “tiền sử bệnh tâm thần”. Ở một đẳng cấp nào đó, chỉ cần một tờ giấy chứng nhận “đôi khi hơi bất thường” cũng đủ để bản án tù nhẹ nhàng hóa thành kỳ nghỉ dưỡng có kiểm soát. Trong khi đó, dân thường chỉ cần một suy nghĩ lệch pha cũng dễ bị truy cứu, trừng phạt. Công bằng, nghe qua, hóa ra… rất linh hoạt.
Những phát hiện như thế khiến dư luận khó tránh khỏi cảm giác nghịch lý: bệnh lý từ nỗi bất hạnh bỗng thăng hạng thành “bảo bối pháp lý”. Có thể các quan chức sẽ rủ nhau đi khám định kỳ, không phải để chữa bệnh mà để phòng thân. Chỉ một cái gật đầu của bác sĩ: “có dấu hiệu từ lâu”, và từ phòng giam có thể rẽ sang… phòng nghỉ. Giá trị tờ giấy trong trường hợp này có khi còn vượt trên hành vi thực tế.
Người dân bình thường, nếu gặp vấn đề tâm lý, chưa chắc đã nhận được sự cảm thông tương tự. Cùng là “bệnh”, nhưng giá trị pháp lý lại khác nhau một trời một vực. Và dư luận vẫn còn phải đặt câu hỏi: nếu đã là bệnh, liệu đã “khỏi” chưa mà vội ra ngoài xã hội?










