Trong suốt gần 8 thập kỷ, cụm từ “Xã hội chủ nghĩa” (XHCN) không chỉ là một nền tảng tư tưởng cốt lõi mà còn định hình nên sự tồn tại của nhà nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.
Thế nhưng, cuối tháng 3/2026, tại phiên họp đầu tiên của Hội đồng Nhân dân Tối cao Triều Tiên (SPA) – Khóa 15, thế giới đã chứng kiến một “cú bẻ lái” lịch sử khi Bình Nhưỡng chính thức loại bỏ cụm từ XHCN ra khỏi Hiến pháp quốc gia.
Đây không chỉ là tuyên ngôn kết thúc thời kỳ Cộng sản và từ bỏ con đường XHCN, để bắt đầu cho một kỷ nguyên mới với mô hình quyền lực cá nhân hóa triệt để của ông Kim Jong Un.
Việc xóa sạch tiêu chí XHCN trong Hiến pháp là đạo luật cơ bản nhất của mỗi quốc gia đã cho thấy một sự “đoạn tuyệt” đầy tính toán đối với di sản của hai cố lãnh đạo tiền nhiệm của Triều tiên là Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật.
Trong quá khứ, lý tưởng cộng sản cổ điển và định hướng XHCN đã từng đóng vai trò là ngôi sao dẫn đường, tạo dựng tính chính danh cho gia tộc họ Kim thông qua hệ thống khối các quốc gia có cùng hệ tư tưởng.
Tuy nhiên, trong bối cảnh địa chính trị biến động của năm 2026, Kim Jong Un dường như đã nhận ra rằng những khuôn mẫu cũ không còn đủ sức bảo vệ chế độ trước áp lực cô lập và cấm vận kéo dài của Hoa kỳ và phương Tây.
Thay vào đó, Chủ nghĩa mang tên “Kim Jong Un-ism” đã được đẩy lên thành hệ tư tưởng, và biến Hiến pháp Triều tiên trở thành công cụ để phục vụ quyền lực tuyệt đối của cá nhân Kim Jong Un.
Sự thay đổi này đi kèm với những điều chỉnh mang tính thù địch chưa từng có trong quan hệ giữa Hàn quốc và Bắc Triều tiên. Bằng cách xóa bỏ khái niệm “thống nhất hòa bình” và thay bằng “hai nhà nước thù địch”, Kim Jong Un đã đập tan giấc mơ “dân tộc chung một nhà” giữa hai miền.
Khi Hàn Quốc bị định danh là “quốc gia thù địch số một” trong Hiến pháp, Bình Nhưỡng sẽ rảnh tay để theo đuổi các chương trình vũ khí hạt nhân, và đồng thời còn tạo ra một trạng thái chiến tranh thường trực để họ Kim siết chặt kỷ luật nội bộ.
Theo đó, đi cùng với cuộc cải tổ này là sự tái cấu trúc bộ máy tổ chức theo mô hình tập quyền cực đoan ở mức cao nhất, xóa bỏ hoàn toàn các tầng lớp quan liêu trung gian cũ.
Cơ chế này biến Quốc hội Triều tiên từ một Cơ quan lập pháp vốn dĩ mang tính hình thức trở thành một cánh tay đắc lực, để chuyển hóa tức thời các mệnh lệnh của Kim Jong Un và biến nó thành luật pháp quốc gia.
Cộng với, sự thay máu Nhân sự bộ máy lãnh đạo với hơn 70% là các gương mặt mới là các lãnh đạo kỹ trị trẻ trung thành tuyệt đối, và đẩy một loạt các nhân vật lão thành ra khỏi cơ quan quyền lực cao nhất, Kim Jong Ul đã phát đi tín hiệu rõ ràng: Triều Tiên năm 2026 chỉ còn có các vệ tinh xoay quanh trục duy nhất là người đứng đầu.
Quyết định từ bỏ con đường XHCN truyền thống để chuyển sang mô hình “đế chế cá nhân” của Kim Jong Un đã phản ánh một chiến lược tồn tại lâu dài của Triều Tiên trong sự cô lập tuyệt đối từ quốc tế.
Khi không còn phải ràng buộc bởi các quy luật kinh tế hay chính trị kiểu xô viết cũ, Kim Jong Un có thể linh hoạt hơn trong việc điều hành quốc gia bằng sức mạnh vũ khí hạt nhân và học thuyết Juche (Chủ thể) theo phiên bản của mình.
Sự hợp tác quân sự chặt chẽ với Nga và thái độ cứng rắn với liên minh Mỹ-Hàn là những minh chứng cho thấy: Kim Jong Un đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu dài hơi với Mỹ và Phương Tây.
Kể từ nay, Triều Tiên không còn là một quốc gia XHCN theo định nghĩa của thế giới, mà đã trở thành một cấu trúc quyền lực hạt nhân hóa, để bảo vệ sự trường tồn của vương triều họ Kim trong một thế giới đầy bất định.
Người ta không hiểu Ban lãnh đạo ở Ba đình đang nghĩ gì, khi Cuba đang hết hơi và Bắc Triều tiên đã quay xe bỏ cuộc?
Trà My – Thoibao.de










