Hôm nay, ngày 15/3/2026, hàng triệu người dân Việt Nam đang thực hiện „quyền và nghĩa vụ“ thiêng liêng. Nhưng dưới lớp vỏ rực rỡ của cờ hoa và loa phường, Đây không phải là một cuộc lựa chọn, mà là một „Nghi thức hợp thức hóa“ cho một kết quả đã được đóng đinh từ các hội nghị hiệp thương kín kẽ.
Tại sao chúng ta phải đi bầu khi „ghế đã có chủ“? Giả thuyết đặt ra là: Hệ thống cần lá phiếu của bạn không phải để tìm ra người tài, mà để thu thập „Sự chính danh tập thể“. Khi bạn đặt bút gạch tên hoặc bỏ phiếu, bạn vô tình ký vào bản xác nhận rằng quy trình sắp đặt nhân sự của các nhóm lợi ích là „hợp lòng dân“.
Tỷ lệ đi bầu sát ngưỡng 100% không phải là chỉ số của sự đồng thuận, mà là bằng chứng của một kịch bản dàn dựng không tì vết, nơi sự phản kháng đã bị triệt tiêu ngay từ khâu chọn ứng viên.
Những „hạt giống“ trong lồng kính, những đại biểu với bản tiểu sử được „tô hồng“ thực chất là những quân cờ trong ván bài chia chác quyền lực giữa các phe phái. Khi rời khỏi ống kính máy quay, chiếc mặt nạ „công bộc“ rơi xuống, để lộ chân dung của những tay buôn chính sách và địa chủ phân lô. Lá phiếu của bạn, đau đớn thay, lại chính là tờ giấy gói quà cho những khối tài sản kếch xù nấp bóng nghị trường.
Đã đến lúc nhìn thẳng vào sự thật: Ngày 15/3 không phải là ngày dân chọn lãnh đạo, mà là ngày bộ máy quyền lực mượn bàn tay nhân dân để đóng dấu „đúng quy trình“ lên một tương lai đã được định đoạt sau những bức màn nhung.
Chân dung lãnh đạo










