Bầu cử giả hiệu: Khi người dân bị lùa đi điểm danh

Sáng nay, ngày 15/3/2026, khi gần 80 triệu cử tri bước vào phòng phiếu, một kịch bản „3 không“ đầy tinh vi đang được triển khai để đảm bảo quyền lực được chuyển giao mà không gặp bất kỳ sự phản kháng nào từ phía dư luận. Dưới góc nhìn thuyết âm mưu, đây chính là nghệ thuật „tàng hình“ trong bầu cử hiện đại.

Thứ nhất: Không công khai tài sản. Dù mẫu số 09/HĐBC bắt buộc ứng cử viên kê khai từ vàng đến cổ phiếu, nhưng tất cả đều bị khóa chặt trong hồ sơ „tuyệt mật“. Cử tri cầm lá phiếu trên tay nhưng hoàn toàn mù tịt về việc người mình bầu giàu đến mức nào, hay khối tài sản đó từ đâu mà có. Sự minh bạch bị thay thế bằng một tấm màn nhung, nơi tài sản quan chức trở thành vùng cấm của dân chủ.

Thứ hai: Không có chính sách tranh cử. Trong khi thế giới tranh luận nảy lửa về cương lĩnh, tại đây, khái niệm „tranh cử“ bị biến tướng thành các buổi „tiếp xúc cử tri“ dàn dựng sẵn. Không có sự phản biện, không có các lời hứa cụ thể về dân sinh, chỉ có những chương trình hành động rập khuôn. Điều này giúp ngăn chặn triệt để bất kỳ tiếng nói khác biệt nào có thể làm lung lay sự thống nhất của hệ thống.

Thứ ba: Dân không biết ứng cử viên là ai. Ngoài cái tên và bản tiểu sử tóm tắt „đẹp như mơ“ được dán tại khu vực bỏ phiếu, cử tri hầu như không có thông tin thực tế về bản chất và năng lực của người ứng cử. Khi sự kết nối giữa đại biểu và nhân dân bị cắt đứt, bầu cử chỉ còn là thủ tục để hợp thức hóa những cái tên đã được sắp đặt từ trước trong các hội nghị hiệp thương.

Lá phiếu hôm nay liệu là quyền lực của dân, hay chỉ là công cụ để hoàn thiện nốt kịch bản „3 không“ hoàn hảo của bộ máy quyền lực

Chân dung lãnh đạo

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02ZAph96aCrfh4EpW8vTxMFaL5g9ab8HQQTZS3bBdf3s7VheDSLBkUeSHyyU2MPr4ql&id=61576630523141