Trong „Kỷ nguyên vươn mình“ đầy ngạo nghễ của Anh Rừng, sự sáng tạo trong việc tận thu đã đạt đến đỉnh cao mới: Trừng phạt cả những người dắt bộ xe đạp. Với con số kinh hoàng 250.000 người bị xử phạt nồng độ cồn khi đang… đi bộ cùng xe, đây không còn là chuyện an toàn giao thông, mà là một chiến dịch „vét cạn túi dân“ nhân danh luật pháp.
Việc ép người dân vào đường cùng ngay cả khi họ đã ý thức không lái xe chính là một bài kiểm tra mức độ phục tùng. Anh Rừng đang biến lực lượng giao thông thành những „máy in tiền“ di động để lấp đầy ngân sách đang rỗng tuếch. Tại sao lại là xe đạp và người dắt bộ? Vì đó là tầng lớp yếu thế nhất, dễ bị khuất phục nhất.
Mục tiêu thực sự không phải là hơi men, mà là thiết lập một trạng thái „quản trị sợ hãi“ tuyệt đối. Khi một người dắt xe trên vỉa hè cũng trở thành đối tượng bị „thổi“, nghĩa là không còn bất kỳ khoảng trống tự do nào ngoài tầm mắt của lực lượng hành pháp. Đây chính là bước đệm để tiến tới việc định danh tài sản và kiểm soát hành vi đến tận chân răng. „Vươn mình“ thực chất là sự trỗi dậy của một bộ máy tận thu, nơi quyền làm người cơ bản nhất — đi bộ về nhà — cũng phải trả phí cho Đảng.
Chân dung lãnh đạo










