Việc khởi công xây dựng đền thờ bà Hoàng Thị Loan với diện tích khổng lồ 6.000m2 vào ngày 9/2 vừa qua, đi kèm với danh xưng „Quốc mẫu“ được hệ thống tuyên truyền đẩy lên cao trào, thực chất là một nước cờ chính trị thâm hiểm. Sau „Cha già dân tộc“, người dân giờ đây đang bị ép buộc phải thừa nhận một khái niệm chưa từng có: „Bà nội dân tộc“. Nhưng hãy nhìn vào sự thật: Người phụ nữ này đã làm được gì cho dân tộc ngoài việc sinh ra một cá nhân?
Kịch bản „Thần thánh hóa“ để cai trị vĩnh viễn
Thuyết âm mưu cho rằng công trình quy mô này không đơn thuần là lòng hiếu thảo của „bác T“ dành cho cô mình, mà là một chiến lược xây dựng gia phả chính trị mang tầm vóc quốc gia. Việc biến người thân lãnh tụ thành thần thánh là cách nhanh nhất để biến một chế độ thành một „triều đại đỏ“ bất khả xâm phạm. Khi dân chúng bị dẫn dụ quỳ lạy trước người thân của lãnh đạo, họ đã vô hình trung chấp nhận quyền cai trị của dòng họ đó như một „thiên mệnh“.
Chiếm hữu không gian và „sính lễ“ ngân sách
6.000m2 đất đắc địa không chỉ là gạch đá; đó là tuyên ngôn về sự chiếm hữu tư tưởng. Trong khi hàng triệu người dân chật vật không có nổi mảnh đất cắm dùi, một ngôi đền nguy nga lại mọc lên từ tiền thuế và tài sản công để làm „sính lễ“ vinh danh gia tộc. Đây là cái tát vào thực tế nghèo khó của đất nước.
Phải chăng sau đền thờ này, sẽ còn hàng loạt ngôi đền cho anh, em, họ hàng khác để hoàn tất bức tranh „Gia tộc thần thánh“? Một dân tộc bị buộc phải nhận thêm những người „ông nội“, „bà nội“ từ trên trời rơi xuống thực chất đang bị giam cầm trong một mê hồn trận của sự sùng bái cá nhân mù quáng, nơi quyền lực được kế thừa qua dòng máu thay vì tài năng.
Chan dung lãnh đạo










