Nghị quyết 23 và những thủ đoạn ẩn giấu từ bên trong

Nghị quyết 23-NQ/TW được ban hành với những cụm từ nghe rất đẹp: “đại đoàn kết”, “hòa hợp dân tộc”, gìn giữ tiếng Việt, kết nối thế hệ trẻ và phát huy nguồn lực hơn 6,5 triệu người Việt ở nước ngoài. Trên văn bản, đó là một chính sách hướng tới cộng đồng. Nhưng chính vì phạm vi rộng từ văn hóa, giáo dục, truyền thông đến kinh tế và thế hệ trẻ, câu hỏi đáng chú ý không phải chỉ là nhà nước muốn kết nối kiều bào thế nào, mà quyền tự chủ của các cộng đồng sẽ được bảo đảm ra sao?

Điểm đáng bàn nằm ở khoảng cách giữa ngôn ngữ chính sách và cách chính sách được triển khai. Nghị quyết đặt mục tiêu xây dựng mạng lưới kết nối chuyên gia, trí thức, doanh nhân và thế hệ trẻ, đồng thời khuyến khích người Việt ở nước ngoài tham gia sâu hơn vào các hoạt động hướng về quê hương. Nghe thì mềm mại, nhưng càng nhiều nguồn lực, chương trình và mạng lưới được đưa vào cộng đồng, yêu cầu về minh bạch tài chính, tiêu chí hỗ trợ và ranh giới giữa kết nối với vận động càng trở nên quan trọng.

Vì vậy, thay vì vội kết luận rằng mọi hoạt động theo Nghị quyết 23 đều là “thâm nhập” hay “thao túng”, điều đáng hỏi hơn là: cơ chế giám sát nằm ở đâu, nguồn tiền được công khai thế nào, tiếng nói khác biệt có thực sự được tôn trọng và cộng đồng có quyền từ chối hay không? Chính Nghị quyết cũng nói đến việc lắng nghe cả những quan điểm khác biệt nếu không phương hại lợi ích quốc gia. Cuối cùng, một chính sách muốn thuyết phục không thể chỉ dựa vào những khẩu hiệu đẹp; nó phải được kiểm chứng bằng cách thực hiện minh bạch và bằng quyền lựa chọn thực tế của chính những người mà chính sách hướng tới.

https://www.facebook.com/share/p/1QP3zCVHXg/