Nếu chức năng của VTV thực sự bao gồm việc “định hướng dư luận xã hội” và “củng cố niềm tin của Nhân dân đối với Đảng”, thì một câu hỏi khó tránh khỏi xuất hiện: VTV đang làm báo chí phục vụ công chúng, hay đang thực hiện một nhiệm vụ chính trị được giao từ phía trên? Chiếc tivi trong mỗi gia đình khi ấy bỗng có thêm một vai trò rất đặc biệt: không chỉ đưa tin, mà còn giúp khán giả biết nên tin điều gì.
Nhưng tuyên truyền càng cố khoác áo khách quan thì nghịch lý càng dễ lộ ra. Một bản tin có thể được biên tập, một hình ảnh có thể được lựa chọn, một câu chữ có thể được nhấn mạnh — và chỉ cần thay đổi vài chi tiết, cùng một sự kiện đã có thể mang một “ý nghĩa” hoàn toàn khác. Thời đại mạng xã hội lại càng trớ trêu: khán giả hôm nay không còn ngồi im trước màn hình để nghe một chiều. Họ đối chiếu, truy nguồn, cắt video, đặt câu hỏi và thậm chí soi từng khung hình.
Vì thế, vấn đề không đơn giản là VTV có quyền định hướng hay không, mà là định hướng đến đâu và còn bao nhiêu khoảng trống cho sự thật tự lên tiếng? Nếu một cơ quan truyền thông được giao nhiệm vụ củng cố niềm tin, thì cách thuyết phục bền vững nhất có lẽ không phải là nói nhiều hơn, mà là minh bạch hơn. Bởi trong thời đại mà một chiếc điện thoại có thể trở thành phòng kiểm chứng của hàng triệu người, niềm tin không thể được phát sóng theo giờ — nó phải được công chúng tự mình xác nhận.










