Chiều 16/8, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội đăng thông báo “nhắc nhở” sinh viên thận trọng trước các nội dung đang lan truyền trên mạng xã hội liên quan tới những vụ việc được dư luận quan tâm. Theo trường, một số bài viết được cho là khai thác mạnh cảm xúc, lòng trắc ẩn và tinh thần công lý của người trẻ khi thông tin chưa được kiểm chứng đầy đủ. Ít nhất ba trường đại học ở Hà Nội được cho là đã có động thái cảnh báo tương tự. Một câu hỏi lập tức xuất hiện: vì sao một câu chuyện đang gây tranh luận xã hội lại trở thành vấn đề cần đặc biệt nhắc nhở trong trường học?
Thông điệp dành cho sinh viên khá rõ: không vội tin, chia sẻ, bình luận hay phát tán thông tin chưa được xác thực; đồng thời không hưởng ứng các lời kêu gọi tụ tập, tuần hành, biểu tình hoặc tưởng niệm tự phát khi chưa được cơ quan có thẩm quyền cho phép. Những nguyên tắc ấy về mặt lý thuyết hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ: khi thông tin chính thống xuất hiện thưa thớt, khoảng trống thông tin lại chính là mảnh đất màu mỡ nhất cho mạng xã hội. Cấm người trẻ chia sẻ chưa bao giờ đồng nghĩa với việc những câu hỏi trong đầu họ biến mất.
Vấn đề vì thế không chỉ là sinh viên có nên bấm nút “chia sẻ” hay không. Vấn đề lớn hơn là xã hội cần thông tin đầy đủ, minh bạch và nhất quán đến mức nào để người dân không phải tự ghép những mảnh thông tin rời rạc trên mạng. Nếu sự việc đã được cơ quan chức năng làm rõ, hãy đưa ra bằng chứng và giải thích thuyết phục. Còn nếu chỉ liên tục nhắc người trẻ “tỉnh táo”, thì cũng nên nhớ: người trẻ tỉnh táo không đáng sợ; điều đáng sợ hơn là một xã hội có quá nhiều câu hỏi nhưng quá ít câu trả lời.










