Giữa một công viên đông người ở Sài Gòn, nơi trẻ em vui chơi và người dân tập thể dục mỗi ngày, từng tồn tại một quá khứ mà nhiều người có lẽ không muốn nhắc đến: những hố chôn tập thể tại khu vực Nghĩa địa Chí Hòa, nay là Công viên Lê Thị Riêng. Theo một số nguồn tư liệu và lời kể nhân chứng, nhiều hài cốt được cho là của những người tử trận trong biến cố Tết Mậu Thân 1968 đã được chôn tại đây. Có nhân chứng nhắc đến con số hàng trăm người trong một hố tập thể. Những câu chuyện ấy, nếu đúng, đặt ra một loạt câu hỏi lạnh người: họ đã chết như thế nào, ai đưa họ đến đây, và vì sao một nơi từng lưu giữ dấu vết của một giai đoạn đẫm máu lại gần như chìm vào im lặng?
Lịch sử vốn không biết nói dối, nhưng con người đôi khi lại rất giỏi chọn phần mình muốn nhớ. Những hố chôn tập thể có thể bị lấp đi, nghĩa địa có thể biến thành công viên, nhưng câu hỏi về những người nằm dưới lòng đất thì không dễ biến mất.
Điều đáng nói là sau nhiều thập niên, những thông tin về danh tính, vị trí và số phận của các nạn nhân vẫn còn nhiều khoảng trống. Nếu lịch sử là để nhìn thẳng vào quá khứ, thì có lẽ đã đến lúc những câu hỏi này được trả lời bằng tài liệu, bằng chứng và sự minh bạch — thay vì để sự im lặng tiếp tục làm công việc của mình.
Vậy giữa một Sài Gòn náo nhiệt, những hố chôn năm xưa đang che giấu điều gì?










