Tròn 50 năm kể từ ngày cái tên Sài Gòn chính thức bị thay thế trên các văn bản hành chính, một nghịch lý đầy châm biếm vẫn hiển hiện ngay trong đời sống thường nhật. Người ta có thể dùng quyền lực để thay chữ, đổi biển hiệu, lật tung các bản đồ, nhưng tuyệt nhiên không thể bóc tách chữ „Sài Gòn“ ra khỏi tâm thức của hàng triệu con người.
Hãy thử bước ra đường và lắng nghe: người ta đi chợ Sài Gòn, uống cà phê Sài Gòn, và tự hào dõng dạc „Tôi là người Sài Gòn“ chứ chẳng mấy ai thốt ra cái cụm từ gượng gạo „Tôi là người thành phố Hồ Chí Minh“ trong giao tiếp tự nhiên. Sự kháng cự âm thầm nhưng bền bỉ ấy của ngôn ngữ và ký ức đô thị như một cái tát nhẹ nhàng mà đau đớn vào những nỗ lực xóa nhòa lịch sử.
Một cái tên gắn liền với hồn cốt, với sự bao dung và phóng khoáng của vùng đất này thì làm sao có thể bị khai tử bởi một quyết định hành chính? Khi những giá trị thuộc về căn tính đã ăn sâu vào máu thịt, thì mọi sự áp đặt khô cứng suy cho cùng chỉ tạo nên những tình huống tréo ngoe, chứng minh một sự thật hiển nhiên: Sài Gòn chưa bao giờ mất đi, nó chỉ đang sống một đời sống kiêu hãnh trong lòng những người yêu mến nó.










