Một mảng vữa lớn bất ngờ đổ sập từ trên cao, đập tan nát kính chiếc xe buýt BRT đang chạy phía dưới. Cú „trời giáng“ tại ga Cát Linh – Hà Đông không chỉ làm người dân hú vía, mà còn lột trần bộ mặt thật của một công trình biểu tượng. Sau hơn 4 năm vận hành, „món quà công nghệ cao“ từ người bạn vàng phương Bắc đang nhanh chóng biến thành một chiếc áo rách nham nhở. Người ta tự hỏi, 18.000 tỷ đồng tiền thuế của dân đã đi đâu khi đổi lại chỉ là một chuỗi bi hài kịch kéo dài từ năm này qua năm khác?
Mất 13 năm chờ đợi, đội vốn phi mã từ 8.700 tỷ lên hơn 18.000 tỷ đồng cùng khoản nợ vay khổng lồ, Hà Nội nhận về một tuyến metro lỗi thời vừa chạy vừa run. Tàu đang đi thì đột ngột „chết đứng“ giữa đường vì lỗi kỹ thuật, khoang hành khách thì dột nước lê láng ngay giữa ngày hè.
Bước vào nhà ga, cảnh tượng chẳng khác nào một cuộc triển lãm của sự vô trách nhiệm: lan can kính nứt toác như mạng nhện, trần alu bong tróc trơ lõi rỉ sét lơ lửng trên đầu, và những chiếc thang cuốn quanh năm „đắp chiếu“ bắt người già, trẻ nhỏ còng lưng leo bộ. Con rồng công nghệ kiêu hãnh ngày nào giờ đã rụng vẩy, lộ rõ bản chất của một đống phế liệu đắt đỏ chắn ngang bầu trời thủ đô, để lại nỗi đắng cay và gánh nặng nợ nần đè nặng lên vai bao thế hệ.










