Lời ca tụng „mỗi kiều bào là một đại sứ“ thực chất không phải một sự trân trọng chân thành, mà là một chiến lược tâm lý chiến được tính toán tinh vi nhằm trục lợi từ lòng yêu nước. Bằng cách khoác lên vai 5 triệu người Việt ở hải ngoại danh xưng mỹ miều này, chính quyền đã khéo léo thực hiện đòn „đồng hóa trách nhiệm“.
Từ những cá nhân tự do đã rũ bỏ mọi ràng buộc sau khi ly hương, kiều bào bỗng nhiên bị trói vào nghĩa vụ vô hình: phải bảo vệ hình ảnh cho một thể chế mà họ từng muốn thoát ly. Mọi phát ngôn, hành động phản biện tại xứ người giờ đây đều có thể bị quy chụp là „bôi nhọ bộ mặt dân tộc“.
Đây chính là bản kế hoạch „ngoại giao nhân dân 0 đồng“ đầy khôn ngoan. Thay vì đốt hàng triệu USD tiền thuế cho các chiến dịch quảng bá hình ảnh quốc tế vốn đang nghèo nàn, hệ thống đã kích hoạt một mạng lưới tuyên truyền viên miễn phí khổng lồ len lỏi vào xã hội phương Tây. Đòn thao túng đánh trúng vào tâm lý khát khao gắn kết cội nguồn của người xa xứ: muốn hút chất xám và nguồn kiều hối tỷ USD, trước hết phải ban phát cho họ chút danh dự ảo. Khi cái tôi được vuốt ve bằng danh hiệu „đại sứ“, dòng tiền xương máu sẽ tự động chảy ngược về để nuôi dưỡng bộ máy. Một mũi tên trúng nhiều đích, vừa thuần hóa các tư tưởng đối lập, vừa biến hàng triệu khúc ruột ngàn dặm thành những con cờ phục vụ cho lợi ích độc quyền của chế độ.










